Trong những chuyến đi, càng xa cảnh càng đẹp, càng hoang vu cảnh càng làm lòng người nôn nao. Và điều đặc biệt hơn cả, là nhân duyên được gặp những con người ở vùng đất đó. Chuyến đi Daklak này, lạ lùng thay vì Google Map chỉ dẫn đi một con đường toàn sỏi đá dù nếu đi quốc lộ thì chỉ thẳng một mạch là đến. Để rồi nghe tiếng leng keng của cô chăn dê mà đi theo. Hỏi đường cô để đi tiếp thì gặp anh chàng nuôi ong dọc Bắc - Nam ở tận sâu trong rừng mà vẫn chơi Facebook hẳn hoi. Dọc đường đi gặp chú bé chăn bò đáng yêu nhất từng thấy. Ngồi nghỉ chân ở trước trường học trong Buôn đối diện tiệm tạp hóa nhỏ xíu chỉ bán gói Bim bim bé bằng bàn tay. Đến nơi cần đến thì gặp ông lão mặc đồ lính, đội mũ sắt cài hoa làm tôi cứ ngẩn ngơ nhìn. Rồi trò chuyện với ông, bỗng nhớ một câu trong bài hát của chị Lý:
" Tôi thèm làm người điên."
 |
| Cậu
bé chăn bò đáng yêu nhất mà mình được gặp. Nhìn bộ đồ rực rỡ đủ sắc
màu, cái balô con con đeo phía sau. Em ung dung tự tại ngồi trên lưng bò
giữa đất trời bao la. Trời ơi đẹp không bức hình nào tả nỗi. |
 |
| Mình
nhớ cái nước ngọt mà cách đây mười mấy năm mình mê mẩn. Đi loanh quanh
trong xóm hay liếc ngang liếc dọc trốn Mẹ mua cái ống nhựa màu đông đá
có cái vị như thế này. Và sau ngần ấy năm mình gặp tuổi thơ của mình ở
cách Buôn Mê Thuột 30km. Thiệt kì diệu. Heheh... |
 |
| Bác kể ngày xưa bác có bà vợ bán trong chợ Bến Thành. |
 |
| Dép mỗi chiếc mỗi màu đó nhen. |
 |
| Khi hỏi về địa chỉ để gửi hình. Anh bảo chắc người ta không gửi thư đến đây đâu. Thôi mấy cậu gửi qua Facebook cho tớ đi. Chúng tôi chỉ biết há hốc miệng và cám ơn anh Mark :)). |
 |
| Nhà của mấy bạn ong. |
 |
| Ông xuất hiện giữa đại ngàn trong bộ đồ lính với nụ cười hiền như ông tiên. Ông kể mãi về câu chuyện ông già mình chết cách đây 2 ngày trong rừng. Hỏi ông bao nhiêu tuổi rồi? Ông trả lời không biết không biết... |
 |
| Tôi cứ đứng tần ngần mãi nhìn cái mũ cài hoa
đẹp thế kia. Mấy bông hoa đó là người ta chụp hình cưới xong cho ông.
Ông hỏi Saigon có mũ sắt không? Về nhớ mua cho ông một cái. Hỏi làm sao để gặp ông. Ông nói gì đó chúng tôi không hiểu. Thôi thì còn nhân duyên sẽ gặp. |
 |
| Hành trang của ông là cái balô rách tươm và chiếc bao gạo cũ kỹ chắc chứa cả một gia tài. Trên áo đính đủ thứ chắc là nhặt được, chắc là ai đó tặng ông. Tôi đeo vào ngón tay ông con thú bông đồ chơi định mang theo cho trẻ con ở đây nhưng ông lại là người nhận đầu tiên, ông thích thú cười tươi rồi chọc mọi người. Chúng tôi mua hộp cơm và chai nước cho ông. " Merci, thank you, cám ơn" - Ông nói. Rồi như thế ông tiếp tục đi, chẳng biết ông đến từ đâu và sẽ đi đâu... |
No comments:
Post a Comment